Có những giai đoạn trong đời, khi đi qua rồi, con người mới hiểu rằng chính những tháng ngày cực nhọc nhất lại là khoảng thời gian âm thầm tạo nên sức bền cho nội tâm và khí lực cho cả một chặng đường dài phía trước.

Khoảng những năm 2017-2018, đó là quãng thời gian tôi gần như sống hoàn toàn giữa bệnh nhân, những toa thuốc, tiếng thở và mùi mồ hôi của người đang cố gắng giành lại sức khỏe từ sự suy kiệt của chính cơ thể mình.
Có những ngày bắt đầu từ 6 giờ sáng và kết thúc lúc gần nửa đêm. Một mình làm liên tục từ sáng đến khuya. Người lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi vì hướng dẫn bệnh nhân tập bài thở ép thận, vỗ tay dưỡng khí, châm cứu và bấm huyệt.
Mỗi người ít nhất cũng phải tập hai trăm cái. Có người năm trăm, thậm chí cả ngàn cái. Những bài tập nhìn bên ngoài tưởng đơn giản, nhưng với người khí huyết suy yếu, chỉ vài chục lần đầu tiên cũng đã thở dốc và mỏi rã người.
Có hôm mệt quá, tôi nằm ngủ ngay trên chiếc giường bấm huyệt màu trắng trong phòng khám. Ngủ say đến mức trở mình rơi thẳng xuống đất, đau một chút rồi lại ngủ tiếp vì cơ thể chẳng còn đủ sức để phản ứng thêm nữa.
Nhưng sáng hôm sau, khi trời còn chưa sáng rõ, đã nghe tiếng gõ cửa dồn dập bên ngoài.
“Thầy ơi, chữa bệnh…”
Mở cửa ra là một người phụ nữ từ miền Tây chở gà lên giao cho chợ sớm. Gương mặt khắc khổ vì nhiều năm thức khuya dậy sớm, đôi tay tê cứng vì lao động liên tục. Cô nói rằng mình bị tê cả hai tay đã lâu, nghe người quen giới thiệu nên tìm đến thử xem sao.
Tôi mời cô vào trong, lấy máy đo huyết áp, đo đường huyết rồi bắt mạch. Người học Đông y lâu ngày thường không chỉ nhìn bệnh qua triệu chứng, mà còn cảm nhận qua thần sắc, hơi thở và khí lực của một con người. Có những người chỉ cần bước vào là đã thấy khí huyết suy yếu hiện rõ trên nét mặt.
Sau khi châm cứu và trích lễ các tỉnh huyệt để khai thông khí huyết, tôi chỉ nhẹ nhàng dặn cô vài điều đơn giản.
Mỗi sáng uống hai muỗng đường cát vàng.
Về nhà vỗ tay bốn nhịp liên tục từ mười lăm đến ba mươi phút cho cơ thể nóng lên.
Vừa vỗ tay vừa niệm “A Di Đà Phật” thành tiếng để khí vận hành mạnh hơn.
Giữ bụng ấm, kiêng đồ lạnh và uống thuốc bổ khí huyết.
Cô nhìn tôi rồi hỏi:
“Có thuốc viên gì uống cho tiện không thầy? Tôi bận lắm…”
Tôi chỉ cười. Nhiều người nghĩ chữa bệnh phải là thứ gì thật phức tạp, thật đắt tiền, nhưng đôi khi sự hồi phục lại bắt đầu từ những điều rất đơn giản. Một hơi thở đúng. Một cơ thể được làm ấm lên. Một dòng khí huyết bắt đầu lưu thông trở lại.

Vài ngày sau, cô lại ghé qua lúc sáng sớm. Gương mặt tươi hơn hẳn. Chưa kịp ngồi xuống đã cười nói rằng hai tay nhẹ đi rất nhiều rồi.
Với người làm nghề chữa bệnh, có lẽ không có niềm vui nào lớn hơn việc nhìn thấy một người đang dần lấy lại sức sống của chính họ.
Những Ngày Chữa Bệnh Từ Sáng Sớm Đến Nửa Đêm
Thời điểm đó, cuộc sống của tôi gần như lặp đi lặp lại theo cùng một vòng quay.
Sáu giờ sáng mở cửa.
Làm liên tục đến chiều tối.
Bảy giờ đi chùa.
Tám giờ rưỡi tối quay về làm tiếp đến khuya.
Cứ như thế kéo dài ngày này qua ngày khác.

Có những hôm cơ thể mệt rã rời, tối phải lấy rượu thuốc ra uống cho nóng người rồi ngủ một chút để hôm sau tiếp tục làm việc. Khi còn trẻ, tinh huyết của con người dường như luôn sôi sục. Từ mười tám đến ba mươi tuổi là giai đoạn khí lực mạnh nhất, chịu đựng giỏi nhất và cũng dễ lao lực nhất nếu không biết giữ gìn.
Bây giờ nhìn lại mới thấy, tuổi trẻ đúng là khoảng thời gian để tôi luyện bản thân, nhưng cũng là giai đoạn mà rất nhiều người âm thầm làm hao tổn Tinh - Khí - Thần của chính mình mà không hề nhận ra.
Hiện tại tôi đã ngưng hoàn toàn rượu bia và thuốc lá. Càng học sâu về dưỡng sinh và Đông y, tôi càng hiểu rằng cơ thể con người giống như một ngọn đèn dầu. Nếu chỉ biết đốt mà không biết dưỡng, sớm muộn gì ngọn lửa cũng sẽ yếu dần.
Khi Người Trẻ Đánh Mất Tinh - Khí - Thần Quá Sớm
Điều khiến tôi trăn trở nhất hiện nay là ngày càng có nhiều người trẻ nhắn tin kể về tình trạng sức khỏe của họ.
Có người mới hai mươi lăm tuổi nhưng đã xuất hiện hàng loạt dấu hiệu suy yếu:
Chân tay lạnh.
Đầy bụng, ăn khó tiêu.
Đi cầu phân nát.
Hụt hơi, làm chút là mệt.
Tim đập nhanh, hồi hộp.
Mất ngủ, đau đầu, hoa mắt.
Đau lưng, suy giảm sinh lực.
Có những người nhìn bên ngoài còn rất trẻ, nhưng thần sắc đã thiếu sức sống, ánh mắt mệt mỏi và khí lực suy yếu rõ rệt.

Một cơ thể như vậy thì rất khó để chịu đựng áp lực cuộc sống lâu dài, càng khó tập trung tư duy để phát triển sự nghiệp hay theo đuổi những mục tiêu lớn hơn trong đời.
Người xưa nói:
“Khí đủ thì tâm an.
Tinh đầy thì thần sáng.”
Đó không phải là lời nói mang tính triết lý suông, mà là quy luật rất thực của cơ thể con người.
Khi Tỳ Vị suy yếu, khí huyết sẽ không đủ để nuôi thân. Khi Thận khí hao tổn, con người dễ mệt mỏi, mất ý chí và suy giảm sức bền cả về thể chất lẫn tinh thần.
Đi nhiều, gặp nhiều người và chứng kiến nhiều hoàn cảnh khác nhau, tôi càng hiểu rằng sức khỏe thật sự không chỉ là “không có bệnh”.
Mà là có đủ năng lượng để sống một đời mạnh mẽ, tỉnh táo và bền bỉ.
Có đủ khí lực để học tập.
Có đủ tinh thần để làm việc lớn.
Có đủ sức bền để vượt qua nghịch cảnh.
Và cũng có đủ sự tĩnh lặng để lắng nghe chính mình giữa cuộc sống đầy xáo động này.



